Gia đình nhỏ ấm áp

Cách đây hơn 20 năm, đội xe đạp Hà Nội đang trên chuyến tàu Nam – Bắc trở về nhà sau một giải đấu. Đó là khoảng tháng 9 – 10, mùa bão
Trên đường đi mưa to gió lớn, đoàn tàu chạy song song với QL. có những đoạn nước ngập mênh mông không thể nhìn thấy đường bộ. có những đoạn nước chảy xiết phía dưới gầm cầu như muốn xói tan những trụ bê tông. Mỗi lần qua được một đoạn ngập nặng, chúng tôi lại thở phào nhẹ nhõm. Nước mênh mang thế này, nếu bị cô lập giữa đồng không là một viễn cảnh khiến trên tàu ai nấy đều lo lắng.

Phập phồng di chuyển chầm chậm, ráng lắm rồi đoàn tàu cũng về đến Đà Nẵng. Những tưởng về đến đây sẽ thoát, nhưng không ngờ TP Đà Nẵng lúc đó còn bị ngập nặng hơn. đoàn tàu không thể tiếp tục hành trình, thông báo trên loa cho biết tàu phải nằm lại ga trong ít nhất ba ngày.

Hồi đó chúng tôi mới 19 tuổi, còn rất nhỏ để không khỏi lo lắng. Sau một chuỗi dài phập phồng trước đó thì đây là một tin tệ hại. Trên tàu là một không khí xôn xao, ai cũng lo ăn bằng gì đây. Chúng tôi lại không có tiền, mà có tiền cũng không dễ mua thức ăn vì nước ngập quanh tàu … và còn nhiều thứ hệ lụy khác.

Ngày thứ nhất, còn vài hộp cá và cái bánh mì, chúng tôi chia nhau ăn. Chưa đói nhưng đúng là thảm.
Lúc đó Thủy – là Vũ Hồng Thủy, bà xã đảm đang của Mai Công Hiếu bây giờ – gọi tôi về nhà chị Hoa, chị gái của Hiếu tá túc. Tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh ngày ấy, ra khỏi nhà ga là nước. Nước khắp nơi. Hai chị em bì bõm, vừa đi vừa sợ hụt. Qua mấy con phố, lội vào một ngõ nhỏ mãi rồi cũng tới nhà chị Hoa, một ngôi nhà nhỏ mái tôn. vợ chồng chị Hoa thuê nhà, buôn gánh bán bưng nuôi hai con nhỏ, nhưng chị tiếp đãi chúng tôi trong tình thương mến.

Trong ngày mưa gió đó, chị vẫn lội đi chợ, nấu cơm. chị đãi chúng tôi món thịt chưng mắm ruốc. tôi nhớ bát cơm chị xới bốc khói nghi ngút, chị gắp thịt, xả phi thơm nức mùi mắm chưng, kèm với dưa chuột xát lát tươi rói. Gia đình anh chị, hai đứa nhóc và chúng tôi quây quần ăn cơm trong cái sự ướt át khắp nơi – quá đà.

Hôm sau mưa tạnh, Nước bắt đầu rút, chị cho chúng tôi ra chợ, mua mắm tôm chua. Chị thật khéo, chọn hàng mắm ngon nhất và giảng giải cho chúng tôi cách phân biệt mắm ngon. Tôi yêu món mắm tôm chua từ hồi đó. Quả thật mắm chị mua chỉ từ những sạp rau ngoài chợ, nhưng ngon hơn hẳn các loại mắm tôi ăn trước đó trong những cái hộp sang chảnh.
Chia tay gia đình chị Hoa, từ đó đến nay chưa ngày gặp lại. Tôi vẫn luôn nhớ mãi hình ảnh ngày ấy, nước lũ ngập mênh mang và một gia đình nhỏ ấm áp tình người….?

2 comments

  • Văn Toàn

    Lần đó có cả e nữa chị ạ?. Cho e gửi lời hỏi thăm chị Hoa nhé. Nhớ món mì Quảng chị ấy làm cho cả hội quá.

  • Huong Giang Tran

    Đi rồi để nhớ …

Leave a Reply

Your email address will not be published.